“Trong tấm đẹp nhất, anh giống một người đáng ngưỡng mộ. Trong tấm xấu nhất, anh giống chồng của chị.”

Đọc đến cuối, bạn sẽ hiểu vì sao có những tấm ảnh nhận được rất nhiều lượt thích nhưng chẳng ai nhớ lâu, còn một tấm không ai muốn đăng lại nằm trong điện thoại suốt nhiều năm.

Anh đưa vợ xem sáu tấm ảnh mới.

Tấm nào cũng sáng da, gọn cằm và không có quầng mắt. Sáu phiên bản của anh đều có vẻ ngủ đủ tám tiếng, uống nhiều nước và chưa từng bị ai gọi dậy lúc ba giờ sáng.

“Em chọn giúp anh một tấm.”

Chị xem hết rồi nói:

“Đẹp.”

“Tấm nào?”

“Tấm nào cũng được. Trông đều không bận việc gì.”

Chị mở thư viện ảnh, tìm một tấm chụp cách đây bốn năm.

Anh đang ngủ trên ghế sofa. Tóc rối. Mắt thâm. Áo dính sữa. Đứa con nhỏ nằm trên ngực, một tay vẫn nắm cổ áo bố như sợ chiếc giường này bỏ đi mất.

Anh nhìn ảnh:

“Xấu thế này mà em còn giữ à?”

“Ừ.”

“Giữ làm gì?”

“Đêm ấy anh cho em ngủ.”

Ảnh đẹp để đăng. Ảnh xấu để nhớ.

Anh nhìn lại.

Quầng mắt là một đêm thức. Vệt sữa là ba lần pha bình. Mái tóc rối có bàn tay của đứa trẻ ở trong đó.

Những thứ ứng dụng gọi là khuyết điểm, chị lại nhớ được ngày giờ.

Anh thử bấm làm đẹp.

Quầng mắt biến mất. Da sáng lên. Tóc trở về đúng vị trí. Người đàn ông trên ghế lập tức trẻ hơn, chỉn chu hơn và có vẻ chưa từng thay một chiếc tã nào trong đời.

Chị nhìn rồi bảo:

“Người này chắc ngủ ngon lắm.”

Anh trả tấm ảnh về như cũ.

Cuối cùng, anh vẫn chọn một trong sáu tấm đẹp làm ảnh đại diện. Chị không phản đối. Ảnh đại diện cũng có công việc của nó: đi ra ngoài, chào hỏi và tạo ấn tượng tốt.

Còn tấm tóc rối, mắt thâm và dính sữa, chị tiếp tục giữ trong điện thoại.

Ảnh đẹp để đăng. Ảnh xấu để nhớ.

Ảnh đẹp đi gặp mọi người.

Ảnh xấu ở lại với người biết chuyện.